Trận thư hùng giữa 2 đội C4 và C5 được người hâm mộ bóng đá Gami chờ đợi đã diễn ra. Vì xác định rõ đây là trận giao hữu, gắn kết tinh thần và C to nhà ta muốn các Gamians quan tâm tới các hoạt động thể thao văn hóa hơn nữa đặc biệt là giải bóng đá Gami 2008. Đây là một trận đấu ngoạn mục chưa từng có từ trước tới giờ nên dân Gami hồi hộp và háo hức chờ đợi ra mặt.
Mới buổi sáng các cầu thủ còn đang tay dao, tay thớt trổ tài vào bếp mừng ngày của chị em. Đến chiều đã có mặt tại sân bóng, với môn thể thao vua nức lòng.
Ngay khi chương trình được đưa ra, dân tình đã bàn tán xôn xao, các cuộc vận động, chạy đua, cá độ dù với tinh thần cả nhà bữa trà đá cũng hết sức náo nhiệt. Sân vận động Nghĩa Tân lúc 3h chiều đã hút hết nửa về phía khán đài, nơi dân Gami đang trăng cờ hoa biểu ngữ cổ động, kèn, trống, vỏ lon nước, các đạo cụ hò hét đều đã sẵn sàng, tất cả háo hức chờ đợi dàn cầu thủ trong mơ xuất hiện.

Chuẩn bị ra quân
Cuối cùng thì các cầu thủ đã xuất hiện với đội hình thi đấu chính thức như sau:
Đội C5 – áo xanh, quần xanh, tất trắng: Tiền đạo Nguyễn Tiến Dũng (5) đeo băng đội trưởng, thủ môn Nguyễn Mạnh Tiến (9) (tức Tiến béo), hậu vệ Tạ Trung Dũng (3), tiền đạo Lê Quốc Khánh (2) tiền đạo Đào Tiến Dũng (8), Trịnh Quốc Hiển (10), Nguyễn Hữu Thông (1) cầu thủ danh dự Vũ Hồng Nam mang áo số 6 có mặt trên khán đài nhưng nhất quyết không chịu mặc áo cầu thủ và chỉ đứng ngoài để cá cược, cổ vũ cho đội C5, dù bao người chỉ mong được một lần ngắm nhìn thể hình của anh.
Đội C4 – áo đỏ, quần đỏ, tất trắng: Đội hình C4 có 9 cầu thủ chứ không phải 7 như bên C5 nên việc thay người có vẻ dễ dàng hơn trong khi bên C5 không có sự lựa chọn nào khác vì đã hết người. Dàn cầu thủ của đội C4 trông rất hoành tráng với star Lưu Quang Tiến (8) đội trưởng, các cầu thủ khác không được phân công trước nên không rõ vị trí thi đấu. Vì vậy cứ xếp tạm theo số thứ tự: Trần Đình Cường (1), Nguyễn Thế Vinh (2), Mai Tuấn An (3), Nguyễn Mạnh Trung (9), Vũ Văn Thọ (6), Đỗ Đức An (12), Phạm Hồng Hà (5), Nguyễn Xuân Hà (15).
Trước giờ thi đấu, các cầu thủ C5 tự lượng sức mình khó vượt qua được đội C4 tuyển sức trai trẻ nên cũng khá chú tâm hội họp bàn chiến thuật phù hợp.

Quyết tâm đè bẹp C4
Đội tuyển trong mơ khoác trên mình màu áo thiên thanh của đội tuyển Italia ra quân với đội hình mặc dù hầu hết đã quá tuổi nhưng vẫn rất hùng dũng và phong độ. Đặc biệt trước khi thi đấu Đội trưởng đội C5 đã uy hiếp tinh thần của toàn đội C4 bằng mấy lời hết sức nhỏ nhẹ “Tất cả các C4 hãy chú ý và ghi nhớ:
Điều 1: Đội C5 luôn luôn thắng.
Điều 2: Nếu C5 chưa thắng thì xem lại điều 1.”
Sau khi những lời nặng tựa Thái Sơn được ban ra, tinh thần thi đấu của toàn đội C4 càng quyết tâm cao hơn vài phần vì đây là cơ hội hiếm có “ngàn năm” để “sửa lưng” các C5. Dù thêm vào nữa là cầu thủ thi đấu bên lề sân cỏ Vũ Hồng Nam của đội C5 đã yêu cầu gửi email đến các cầu thủ đội C4 để thị uy.

C5 thị uy C4
Đội C4 ra quân với đội hình khá lý tưởng (theo ý kiến của số đông vì có lợi thế về tuổi trẻ cũng như thể hình hơn hẳn đội C5 - chỉ toàn ngồi bàn giấy và giỏi chỉ tay, ít dùng chân...)
Khi hồi còi hiệu lệnh trận đấu chính thức bắt đầu của trọng tài được toét lên, các cầu thủ 2 đội đã vào trận đầy khí thế. Ngay ở phút đầu tiên các cầu thủ C4 đã định xông lên theo kiểu “lấy trẻ đè già” nhưng ngay lập tức đội hình đã bị rệu rã vì không có chiến thuật hợp lý và các cầu thủ tác chiến theo kiểu “chủ nghĩa cá nhân” một mình giữa trận tiền, tả xung hữu đột. Chỉ có thủ môn còn giữ bình tĩnh ở vị trí của mình trong khi 5 cầu thủ còn lại luôn chạy từ sân bên này sang sân bên kia không cần biết mình đang là tiền đạo hay hậu vệ, ra sân thấy mình ở cánh trái, dừng lại thở đã thấy mình ở cánh phải…(Phải nói là bóng đuổi theo các cầu thủ C4 cũng khá mệt vì họ chạy hăng quá).
Trong khi đó các “Lão tướng” lại đá khá bài bản, có chiến thuật rõ ràng. Đội trưởng C5 khi không thể chạy đuổi theo bóng được thì đã ra chỉ đạo rất rõ ràng (xen trong hơi thở nghẹn ngào) “cánh trái, tập trung tấn công cánh trái”.

Vừa đi vừa thở
Suốt 10 phút đầu tiên của trận đấu, đội C5 liên tục chiếm vị thế áp đảo đội C4 bằng hàng loạt pha tấn công với những cú sút đầy nguy hiểm tuy nhiên sau đó đều trở thành bóng chuyền hay bỏng rổ nhưng cũng đủ làm cho đội C4 bao phen hết vía. Trước tình hình đó, đội C4 dường như đã nắm bắt được chiến thuật của đội C5 nên vai trò của các hậu vệ được phát huy và cầu thủ Xuân Hà quyết tâm kèm chặt đội trưởng C5 với hy vọng kiềm chế các đường chuyền bóng rất điệu nghệ mặc dù thỉnh thoảng có chuyển nhầm tí tẹo.

Dám tranh à, to gan!
Nhưng dường như mọi vệc cũng đã hơi muộn vì trong phút lơ là đội C4 đã phạm lỗi để C5 được hưởng cú phạt ngoài vòng 16m50. Tạ Dũng là người sút quả phạt này, anh chuyền bóng cho Lê Quốc Khánh, Quốc Khánh lại đang lang thang chỗ không người, giật mình nhìn xuống thấy bóng đã ở dưới chân, anh đánh gót nhầm vào cầu gôn C4…thật điệu nghệ! Tiếng hò hét, trống chiêng vỡ òa ra từ phía khán giả, một bàn thắng đầy bất ngờ đã được ghi vào phút thứ 12 của trận đấu. Sở dĩ nói là bàn thắng bất ngờ vì nó bất ngờ với chính cả người ghi bàn, bất ngờ với cả 2 đội và đặc biệt bất ngờ với đám cổ động viên trên sân.

Quốc Khánh đá gót vào gôn C4!
Phải nói thêm rằng, trong lúc 2 đội ra sân thì tại khu vực khán đài, cầu thủ Vũ Hồng Nam đã bàn với Ms Hằng về một kế hoạch làm ăn và thế là NHÀ CÁI được thành lập. Ms Hằng đi kêu gọi mọi người tham gia cá độ với tiêu chí C4 chấp 1 trái. Đám cổ động nhao nhao đặt cửa C4, một list danh sách dài đặt C4 trong khi chẳng có mống nào đặt C5. Cuối cùng cũng có vài người đặt cho cửa C5 với mục đích an ủi.

Anh em ơi, đặt cược đê!
Chính vì vậy nên trong khi các C5 hân hoan, reo hò chiến thắng thì bên ngoài khán đài tiếng cổ vũ đồng thanh vang lên: C4 cố lên, C4 cố lên, không cần nhường nữa. C5 – Tạ Tú Trinh còn chạy tới biên sân cỏ để động viên các cầu thủ C4 và dặn dò: “Yên tâm đi, đá hết mình đi, không việc gì phải sợ cả, có chị ở đây rồi” (chẳng là chị cũng đặt cửa C4 mà).

C4 cố lên!
Sang hiệp 2, cầu thủ Đào Tiến Dũng nhanh chóng vào sân thay thế Tiến Béo. Anh đá rất sung, hăng hái tranh bóng và cả lăn lộn không mệt mỏi trước khung thành của C4 nhiều lần nhưng các nỗ lực đều không hiệu quả, không có pha tấn công nào thực sự uy hiếp được khung thành đối phương. Anh mang áo số (8) được coi là tiền vệ cánh, với lối chơi tấn công ồ ạt (đạp đất xông lên, liều mình như chẳng có) bất kể bóng ở đâu đều nhanh chóng sấn tới. Tiếc thay mỗi lần anh đưa chân sút bóng thì bóng lại chạy một nơi và anh trổ tài lăn tròn mấy vòng trên sân cỏ.
Có lẽ sau hơn 1 hiệp miệt mài trên sân cỏ đội trưởng C5 đã đôi phần thấm mệt, anh ra sân nghỉ dưỡng sức (quên cả việc trao lại băng đội trưởng), nhưng vẫn nhớ dặn ban tổ chức kiếm chút Doping (rượu) để đội C5 có thêm dũng khí và cầu thủ Trịnh Quốc Hiển vào sân thay thế. Sẵn khí thế của người chiến thắng, đội C5 liên tiếp tấn công áp đảo đối phương với chiến thuật vô cùng lộn xộn không phân biệt đâu là tiền đạo, đâu là hậu vệ nữa nhưng chính trong sự lộn xộn nhốn nháo của cả 2 đội mà vào phút thứ 5 của hiệp 2 chân sút Nguyễn Hữu Thông – cầu thủ có thân hình mũm mĩm nhất đội C5 sau khi nhận được bóng từ cầu thủ Trịnh Quốc Hiển đã tìm được khe hở của đối phương để đi một đường bóng mĩ miều vào lưới đội C4, nâng tỷ số lên 2-0. Đến lúc này, khoảng cách đã khá xa, trên khán đài những gương mặt ngẩn ngơ của kẻ thua độ xen lẫn tiếng hò reo háo hức của các cổ động viên phong trào và đặc biệt khu vực Nhà Cái có vẻ sôi động hơn bao giờ hết. Cầu thủ Vũ Hồng Nam đang hô hào những cổ động viên thua độ nộp tiền cho Nhà Cái trong khi trận đấu vẫn còn hơn chục phút mới kết thúc.

Được mùa cá độ!
Đội trưởng C5 hưng phấn trước tỉ số trong mơ và có lẽ do có chút doping nên anh lại tiếp tục vào sân chỉ đạo trận đấu. Lúc này, dưới sân, đội C4 liên tục thay đổi người. Các cầu thủ, ra ra vào vào như đi chợ, đội trưởng Lưu Quang Tiến từ vị trí tiền đạo đã lui về giữ gôn để bảo tòan tỷ số. Các cầu thủ khác Nguyễn Thế Vinh, Phạm Hồng Hà, Mai Tuấn An, cũng có vài lần chạm bóng, ban bóng để rồi lại đi bộ nhìn bóng. Đáng kể nhất phải nói tới tinh thần thi đấu không mệt mỏi và pha đi bóng tuyệt vời của cầu thủ Vũ Văn Thọ (6). Với thân hình cực kỳ mảnh mai (các chị em có nhịn ăn cả năm cũng không thể có được thân hình mảnh mai hơn) anh rê bóng khéo léo từ phía sân nhà sang sân đội C5 mà không gặp bất cứ vật cản nào (do các cầu thủ người còn bận thở, người đang cố gắng chạy như đi bộ).

Một mình một bóng!
Các cổ động viên như được tiếp thêm năng lượng bắt đầu bùng lên làn sóng hò hét: Anh Thọ ơi, cố lên! Khi tới trước khung thành của C5 anh bắt đầu dừng bóng và SÚT – Hãy nhìn kìa, trái bóng bay tít lên cao, vút về phía bên phải của khung thành và phút chốc biến thành quả bóng bay vọt khỏi sân cỏ. Tiếng ồ vang lên phía trên khán đài, bao niềm hy vọng đặt vào đội C4 giờ bắt đầu tan chảy theo những giọt mồ hôi trên áo các cầu thủ. Có vài lời xì xào “không biết do thị uy của đội trưởng C5 trước trận đấu quá lớn hay các cầu thủ C4 đã bán độ trước trận bóng?”. Đội trưởng C5 với nụ cười chiến thắng anh kết luận “ điều này chứng tỏ một cá nhân cho dù xuất sắc nhưng không tạo lên một tập thể thành công”. Còn C5 Tạ Tú Trinh cũng phải thốt lên “ Thọ còi sao thế nhỉ? Chẳng lẽ lại sợ thế cơ à? Thôi ra sân nghỉ đi”. Tất nhiên phải nói thêm rằng nếu cầu thủ Vũ Văn Thọ có pha dứt điểm tốt đi nữa thì cũng chưa chắc đã ghi được bàn vào lưới đội C5 bởi lúc đó hậu vệ Tạ Dũng và thủ môn Tiến béo đang đứng trước khung thành, cho dù họ chỉ đứng yên thôi thì thân hình hấp dẫn của các anh cũng đã lấp kín hết khung thành.
Phải nói rằng đây là trận bóng giao hữu, đá trên tinh thần vui là chính thế nhưng đội C4 không có lấy một bàn thắng danh dự hay chí ít cũng không để lại pha tấn công gay cấn nào cho đội C5. Thật đáng tiếc cho đội C4, đội đã hoàn toàn thất bại, mà trước hết có lẽ vì sự yếu bóng vía của mình và thêm vào là sự chủ quan ỉ mình sức dài vai rộng.
Với chiến thắng oanh liệt, đội C5 rất hỉ hả, đội trưởng C5 mặc dù đã rất mệt nhưng anh vẫn cố gắng chứng tỏ cho các cổ động viên cuồng nhiệt thấy sự phong độ của mình bằng dáng vẻ hùng dũng và lời nói rõ ràng pha chút “chua ngoa” như lúc anh giảng bài: “Chúng ta có thể thấy C5 chiến thắng quá xứng đáng, mặc dù lực lượng không đông, sức trẻ không bằng đội C4 nhưng C5 đã có những chiến lược đúng đắn và trên hết là tinh thần đồng đội cao”.
Bình luận bên lề sân cỏ:
- Cầu thủ model nhất - Đội trưởng của đội C5 (CT) ra sân bóng mặc dù đã được thư ký nhắc trước nhưng khi xuất hiện trong trang phục cầu thủ, anh lại đi kèm đôi dép lê há mõm.
- Cầu thủ không ra sân thi đấu - Vũ Hồng Nam. Cầu thủ này đã làm cho bao nhiêu thiếu nữ thất vọng vì khao khát được ngắm nhìn thân hình của anh dù chỉ một lần trong đời mà thôi.
- Cầu thủ có làn da trắng trẻo mịn màng nhất – Đào Tiến Dũng
- Cầu thủ có thân hình khẳng khiu nhất – Vũ Văn Thọ
- Cầu thủ có thân hình mũm mĩm nhất – Nguyễn Hữu Thông
- Cầu thủ to gan nhất – Nguyễn xuân Hà (dám tranh bóng và kèm đội trưởng C5 sát sạt)
- Cầu thủ bị thương tích nhiều nhất – Đào Tiến Dũng và Tạ Trung Dũng (trầy đầu gối và chắc các cầu thủ này cũng phải mất tới 10 đồng tiền thiệt hại ( mất tí da là 3 đồng 6, mất tí máu là 6 đồng tư mà)
- Cầu thủ vai hùm, ngực beo, nhiều violong nhất – CT đội trưởng C5 (tình cờ nhòm được khi CT cởi áo cầu thủ đi tung tăng trước khán đài.
- Người được lợi nhất từ trận đấu – Mr. Vũ Hồng Nam và Ms Hằng. Chẳng là họ thu được một khoản tiền kha khá từ các cổ động viên thua độ. Khoản tiền này nghe đâu sẽ được sung quỹ để đập phá vài nơi. (tin đồn phong phanh là CT thắc mắc vì vẫn chưa được hưởng lợi gì từ vụ cá độ này).