Lời BBT: ”Trong thế kỷ 21, tri thức đang trở thành tài sản có giá trị, có sức mạnh và là nguồn gốc chính yếu tạo nên tài sản. Trong môi trường cạnh tranh khốc liệt, biến động không ngừng như hiện nay, tài sản tri thức trở thành một lợi thế cạnh tranh quan trọng. Để tạo ra tri thức, tích lũy và đổi mới tri thức chỉ có duy nhất một con đường học tập không ngừng nghỉ mới giúp Gami đi đến thành công và vững vàng trước những sóng gió của thương trường” - Giám đốc Trung tâm Đào tạo Nguyễn Xuân Hà. Đây cũng chính là lý do Trung tâm Đào tạo Gami Group (TTĐT GG) ra đời với chức năng tuyên truyền những tư tưởng cải cách mới của Hội đồng điều hành Gami Group đến tất cả CBNV; Bồi dưỡng nghiệp vụ và năng lực lãnh đạo; Góp phần phát hiện các tài năng kinh doanh trong nội bộ Gami; Tạo dựng môi trường mở trên cơ sở chu trình đào tạo tích cực, quan hệ dạy- học 2 chiều. Trong quá trình hoạt động, TTĐT GG đã góp phần không nhỏ cho sự phát triển của Tập đoàn. Nhân ngày 20/11, thay mặt đại gia đình Gami, BBT xin gửi lời chúc mừng tới CT HĐQT GG Nguyễn Tiến Dũng - người thầy lớn nhất của chúng ta, chúc mừng Giám đốc TTĐT Gami Nguyễn Xuân Hà cùng tất cả các thành viên của Trung tâm. Chúc những người thầy trong gia đình Gami luôn mạnh khỏe-hạnh phúc!
Dưới đây xin trích đăng bài viết của tác giả Hồ Thị Lan Phương về những buổi đào tạo tại Gami và BBT cũng bật mí, người thầy mà tác giả nhắc đến chính là Giám đốc TTĐT GG Nguyễn Xuân Hà.
Cứ nhớ lại cái hồi nhận được thông báo đi học HDH, HDT, HC tôi lại phì cười. Ở tận CSC – Đào Duy Anh, giữa trời nắng phải phóng xe hơn chục cây số sang tận Phạm Hùng ai cũng ngại, lên được đến tầng 7 Phạm Hùng rồi thì…nóng quá! Điều hoà thì bật vè vè trên đầu thế mà chẳng thấy mát gì cả. Đang mải kêu ca thì thầy giáo bước vào. Thầy vừa cất tiếng thì mấy anh chị bên tôi đã bàn tán: “Tiếng thầy này lạ nhỉ! Bắc, Trung, hay Nam thế?” Có mấy anh chị bên công ty khác chen vào: “Vợ thầy này đang có em bé, sinh đôi đấy…”. Ui trời! Đúng là học sinh, muôn đời là như thế, kể cả đi làm rồi mà quay về đi học cái gì đó thì vẫn không chừa được cái tật soi thầy cô giáo.
Rồi cái bỡ ngỡ lạ lùng ấy cũng qua đi, thầy giáo giảng giải cho mọi người về Hệ điều hành, Quan điểm Nhím, Hệ điểm cân bằng. Hic, sao mà khó thế, cứ ngồi thế này chắc khi kết thúc khoá học chẳng được chữ nào vào đầu mất! Đang lơ mơ thì thầy giáo phát cho mỗi công ty một tờ giấy A0 bảo đến giờ thực hành, phải viết ra được những gì thầy vừa mới giảng để áp dụng vào công ty mình. Mọi người loay hoay, những cái đầu ngúc ngoắc hỏi nhau: “Viễn cảnh tương lai của tập đoàn là những ngôi nhà mọc lên rạng rỡ, cùng bao hạnh phúc bao tiếng cười…thế của công ty mình là gì nhỉ?”.

Một buổi đào tạo
Mỗi người một ý kiến đem ra thảo luận, cuối cùng thì bài thực hành cũng được hoàn thành. Các công ty thi nhau lên trình bày, tôi ngồi dưới gật gù, đôi mắt dưới cặp kính ngước lên chăm chú. Thỉnh thoảng thấy ý gì đó của đội bạn khiến tôi chưa hiểu tôi cầm bút ghi lại định bụng sẽ vặn vẹo tí chút. Rồi tôi như một bà cụ non ngồi bên dưới hỏi hết câu này đến câu khác. Mấy anh chị ở một số công ty thấy tôi hỏi nhiều quá có vẻ bực mình, miệng lẩm bẩm: “Hỏi ít thôi, học xong còn về”. Chán ghê, đi học mà không được phát biểu thì còn gì là học nữa!
Kết thúc buổi học tôi được thầy giáo khen là tích cực, có nhiều câu hỏi hay. Tôi sướng rơn, mình không biết mới phải hỏi thế mà lại được khen mới thích chứ. Sau buổi học công ty tôi xếp thứ nhất vì được cộng thêm điểm hỏi nhiều, hỏi hay. Ra khỏi lớp các anh chị công ty tôi cứ trêu: “Phương lần sau cứ tích cực hỏi nhé!”, rồi ra chiều hãnh diện với công ty khác. Có ra ngoài mới thấy màu cờ sắc áo quan trọng thật.
Thế rồi buổi học thứ 2, thứ 3 cũng trôi qua, nhưng lần này không còn mình tôi hỏi vặn vẹo nữa mà các anh chị các công ty khác cũng xung phong hỏi rầm rầm, tinh thần học tập càng ngày càng lên cao. Có lẽ cũng vì phòng học được chuyển vào một phòng nhỏ hơn có điều hoà nên không khí bớt phần nóng bức, mọi người cũng bớt uể oải. Học đến gần buổi cuối cùng thì tôi xem ra đã hiểu lắm rồi, bản chất của vấn đề gần như đã nắm khá rõ. Tôi học tập tích cực đến nỗi không nhận ra mình nữa. Cái buổi đầu tiên kêu la oai oái vì đi học xa giờ đã được thay bằng sự hứng thú thực sự. Thầy giáo dường như đã truyền nhiệt huyết cho các thành viên trong lớp, càng học càng thấy cách dạy của thầy sao mà “Pro” thế!
Sau các buổi thì các thành viên trong từng nhóm học thay phiên nhau lên trình bày bài thực hành của Công ty mình. Buổi cuối đến lượt tôi. Ban đầu hơi run nhưng sau khi đứng lên trình bày được một lúc thấy mọi việc đều suôn sẻ, tôi dần lấy lại tự tin. Tôi thầm nghĩ: “Mấy cái này nằm trong giới luật Gami ngày xưa mình đọc suốt, giờ trình bày và giảng giải thôi”. Thế là tôi như được tiếp thêm sức mạnh, trình bày một lèo rõ ràng, dõng dạc. Nói đến đâu giải thích cụ thể, chi tiết đến đấy. Khi trình bày xong như thường lệ sẽ bị vài câu hỏi vặn vẹo của các anh chị công ty khác, thế nhưng chẳng ai hỏi gì mà còn cho một tràng vỗ tay. Tôi ngượng quá nhưng thấy sung sướng lắm, cứ như mình vừa làm được một điều gì đó lớn lao lắm.
Kết thúc khoá học, bầu chọn những thành viên suất sắc thầy giáo cho mỗi công ty tự đề cử 2 người. Đến lượt công ty tôi mọi người đề cử chị Trinh, anh Huy. Tôi cũng hơi buồn mình đã học tập tích cực thế mà không có tên. Sau khi bình bầu xong, thầy cho cả lớp bình bầu 2 thành viên suất sắc nhất lớp. Ôi! mọi người bình bầu cho tôi…Tôi ngượng ngùng nhưng trong lòng thì sung sướng lắm, vì như thế là mọi người cũng thấy được sự cố gắng của tôi. Phần thưởng hôm đó là một cuốn sách về phép lịch sự. Đến bây giờ tôi vẫn giữ nó như là một kỷ niệm.